Đừng cố kiểm soát mọi thứ
Đừng cố kiểm soát mọi thứ
Khi làm quá nhiều, tui cảm thấy mọi thứ càng lộn xộn, có lúc tui cảm thấy quá tải, chỉ vì một lối suy nghĩ sau lầm mà ra.
Tui nghĩ rằng: Nội trợ không phải là công việc, làm mẹ không phải là công việc mà là bộ phận và trách nhiệm là việc tui phải làm, tui phải hoàn thành nó trước khi tui làm những việc riêng tư khác, tự bản thân tui ép tui phải xù lông, gòng mình để trở nên hoàn hảo từ việc nhà tới việc ngoài xã hội.
Càng tham làm tui càng thấy mình mệt mỏi, có thể lối suy nghĩ của tui không cùng quan điểm với một số người nhưng nếu có xin hãy lướt qua, xin cảm ơn rất nhiều.
Tui đã từng rất nhiều lần thử với những công việc khác nhau trong suốt 8 năm qua, và sự thay đổi liên t ục đó trở nên mạnh mẽ hơn khi tui có đứa con đầu tiên, trong đầu tui chỉ có tiền, làm sao để kiếm thật nhiều tiền, 4 năm đó tui mất rất nhiều và học được rất nhiều bài học trong cuộc sống.
Nó giống như hạt cát, càng nắm chặc cát càng dễ rơi khỏi bàn tay, buộc càng chặc sức ép càng lớn, đến khi đứt dây là đứt hết tất cả.
Có thời gian tui không kiểm soát nổi suy nghĩ của mình, cảm thấy quá nhiều thứ phải làm nhưng lại không hoàn thành được việc gì trọn vẹn.
Cho đến ngày tui thay đổi năng lượng của bản thân (tất nhiên tui phải trải qua rất nhiều lối suy nghĩ và hành động mới đổi được chứ không phải nói thay đổi là sẽ thay đổi, nó cần thời gian và tính bằng năm).
Lúc đó mọi thứ từ từ trở nên nhẹ nhàng với tui hơn. Tui không còn kì vọng quá nhiều, sống theo đúng quy luật tự nhiên và đúng là dừng tham tưởng thì đau khổ cũng sẽ không còn.
“Vô Vi” trong triết học Phương Đông có nghĩa là làm như không làm, không can thiệp, thuận theo tự nhiên, để vạn vật tự vận hành theo quy luật của nó, đạt đến trạng thái thanh tĩnh, hòa hợp sâu sắc với vũ trụ, khác với sự lười biếng mà là trí tuệ buông bỏ sự kiểm soát không cần thiết.
Tui rút ra bài học giống như nước, mềm mại nhưng có thể mài mòn đá, Vô vi là biết tiến lùi đúng lúc, không phải buông xuôi mà là buông bớt sự kiểm soát.
Và lúc đó mọi hạt mầm xuất hiện, tui cảm nhận mình làm như không làm, mọi thứ hàng ngày tui làm, lại giúp tui kiếm ra tiền, tui nhận ra ngày trước tui suy nghĩ phải đánh đổi để có được cái tui muốn, nhưng bây giờ tui không còn nghĩ vậy nữa, tui không đánh đổi mà tui biến những thứ đẹp nhất xung quanh tui nhân rộng ra, lan toả từng người một mà tui tiếp xúc. Tui không nghĩ sẽ nhận được gì từ những điều đó, nhưng chính vì vậy tôi lại có được nhiều hơn, mà tui không hề cố ý.
Khi bắt đầu cảm nhận được giá trị của sự cho đi, tui nghĩ mình cần phải cống hiến nhiều hơn nữa về những gì mình đã biết.
Trong Thái Thượng Cảm Ứng Thiên có dạy
“Tài năng và pháp hay
Đem lợi ích cho đời
Nếu mình đã học rồi
Nên mau đi truyền bá
Cản trở người truyền bá
Tâm lượng ấy hẹp hòi.”
Đây là bài Kinh khuyên người hướng thiện mà tui nghe đọc suốt 2 năm qua. Có lẻ chính nhờ bài kinh này đã giúp tui thay đổi tư duy, làm việc có suy nghĩ và chuẩn mực hơn.
Hãy làm những việc mình cảm thấy cảm xúc nhất, chia sẽ những điều mình tâm đắc và bài học giúp mình thay đổi. Mỗi người đều có những góc khuất và nổi đau riêng, nhưng đâu đó giữ 100 triệu người Việt Nam, bạn sẽ chạm được đến một công động có chung suy nghĩ và nổi đau đó cùng nhau chữa lành.
Tui nghĩ rằng nếu làm AFF hãy làm vì cái tâm, chính sự trải nghiệm của mình mới thật sự có cảm xúc, vì lúc đó mình chia sẽ nhưng không chia sẽ, bán nhưng không bán, làm như chơi. đó là cái tự nhiên nhất giúp trái tim chạm tới trái tim.
Chúc các bà tháng 12 nhiều đột phá.
























































